Tôi nhìn ra nơi chân cầu thang lên gác hai thấy ông già nhỏ thó

Anh buông thõng vai, mắt ướt. Tôi bỗng lo lắng cho anh mà không dám hỏi. Nhưng sau thì biết, chị Minh, vợ anh là giáo viên Trung văn khi đó không có việc phải chuyển đổi học tiếng Nga ở tận Trâu Quỳ. Chị đi học với một suất lương giáo viên mà còn phải mang theo hai con nhỏ. Hoàng Hữu bệnh tim ở nhà, tất cả trông cậy vào vòng tay bè bạn từng đận, từng khúc. Lúc thì vợ chồng bác sĩ Thắng Phượng, bác sĩ Huy Mai, lúc nhạc sĩ Cao Khắc Thùy, nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, đặc biệt là họa sĩ Nguyễn Đài, người ngày ngày tháng tháng cùng mâm, cùng giường với Hoàng Hữu.

Tôi ngoắc lại chiếc ba lô lộn đựng bản thảo lên vai, cầm hai miếng đậu phụ và bó rau muống cằn nơi ngoài buồng bệnh. Hoàng Hữu lạch xạch khóa cửa. Bỗng có tiếng đàn ông chì chiết, giọng đầy thương yêu chứ không cay nghiệt:

– Giỏi nhỉ, lại trốn về nhà… Lại bỏ cơm…

Tôi nhìn ra nơi chân cầu thang lên gác hai thấy Vinpearl Luxury Nha Trang ông già nhỏ thó, kính thẫm trễ sống mũi, đang gằm mặt nhìn. Hoàng Hữu mặt đỏ bừng bừng, liền thì thào như trẻ con bị bắt quả tang ăn trộm hoa trái:

– Bác sĩ Huy Mai, viện trưởng kiêm thi sĩ đấy. Em lễ phép vào nhá, ông này hợm tài, mà tài thật chứ không tài giả, quan to hay quan bé người nhà hay người dưng tất cả đều là con bệnh trước mắt Huy Mai, để anh lựa khéo may ra mới thoát.

Hoàng Hữu liền lấy lá thư của trung tá Phạm Quế Dương ra trình. Đọc chưa xong, ông bác sĩ đã chém vèo tay vào khoảng không trước mặt:

– Được. Chiếu cố bộ đội. Chiếu cố chiến tranh. Nhớ uống thuốc và phải có người ngủ cùng. Nhớ xin phép bác sĩ Phượng trưởng khoa… 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Thời trang, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://xemaytrungquoc.net