Thời cơ đánh bài ngửa với nhau

Lão Liêm sốt ruột hỏi con. Hải ầm ừ, vứt cuộn dây vào chân lão, nói nhanh:

– Kệ chúng nó. Chẳng việc gì đến mình!

Lão Liêm nhẩy cẫng lên:

– Đúng, kệ chúng nó. Mày bây giờ phải khác con ạ, lớn rồi. Tao thấy như mấy hôm nay là được đấy. Thế mới là đàn ông chứ. Hừm, còn như loại thằng Bình Mịch ấy mà, võ vẽ gì nó, ăn cứt cũng chẳng xong. Ôi chao! Lão ngáp vờ vịt để kìm đi cơn cuồng hứng: – Tiền là trên hết con ạ.

Hải bỏ vào nhà giữa. Lão Liêm vẫn lim dim vì thấy thằng con mình đổi khác. Bất giác lão lại nghĩ đến lời Bào mù khi nhìn cuộn dây thừng vứt dưới chân. Lão nghiến răng ken két. Phải bắt được con vật kỳ quái kia, nếu không chí ít cũng phải đuổi nó vào rừng sâu. Ánh mắt ông Trình còn ám ảnh lão Liêm đến giờ. Lão biết đấy là đối thủ của gia đình, dòng họ mình. Như vậy không thể giấu nhau được nữa, cần phải ra mặt đợi thời cơ đánh bài ngửa với nhau. Phải có một người chết cho đủ số quy định trong gia phả. Người ấy phải là ông Trình. KHông thể khác được. Còn người quyết định chính sẽ là thằng Hải. Trong những lần dò hỏi, lão Liêm biết Hải giỏi võ chẳng kém gì thầy nó, lại được ưu thế về sức khỏe. Thế là xong. Nghĩ vậy, người lão phần nào khoan khoái trở lại. Chính lão cũng hồi hộp, không biết trong quả đồi kia chứa đựng những gì. Tất nhiên là vàng bạc châu báu, nhưng có nhiều không? Bố lão, tức cụ Trường, cũng không biết, cụ bảo rằng khi lấy vợ, cụ được mách cho một chỗ đào của nho nhỏ dưới chân đồi, để sống dư dật mà canh giữ kho của đó. “Thật là sốt ruột! Lão Liêm thầm nghĩ: – Các cụ ngày xưa toàn giở trò ú tim đểu giả. Bắt con cháu khổ sở đến thế là cùng”. 

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Công nghệ tại website http://xemaytrungquoc.net