Rửa hờn

Mối hiềm bắt đầu từ một cái trần ngôn. Ông lý không làm nhưng ngờ cho ông khóa Mẫn làm.

Ông khóa Mẫn thì chưa chắc đã làm: bởi lẽ trong cái trần ngôn không phải là lời lẽ một nhà nho đã đọc sách thánh hiền, nhưng cái tin kia đến tai ông thì ông lại cười mà bảo rằng: Cái thằng nào nó làm cái trần ngôn ấy, cũng không nên trách nó, ăn bẩn, nó chửi cho là phải.

Nguyên  có  vợ  chồng  nhà  kia,  lúc  lấy  nhau,  bởi  quá nghèo nên chẳng cưới cheo gì. Họ ăn ở với nhau theo kiểu vợ chồng theo. Mới đây chị vợ đẻ được một đứa con. Ông lý nhà ta biết thóp anh chồng non mặt, nên đến lòe anh ta đủ thứ. Ông nhất định bảo rằng: đứa con của anh ta không thể khai sinh, bởi vì vợ chồng anh chưa làm giấy giá thú; mà anh có muốn làm giấy giá thú cũng không thể được bởi vì người đàn bà có con ra rồi; không những thế, nếu việc phát giác ra, anh có lỗi.. Kết cục thì anh chồng đành chạy ngược, chạy xuôi, biện cho ông lý hai chục bạc để ông làm ngơ cho việc ấy. Rồi ngày một, ngày hai, khi nào xoay được vài ba chục bạc nữa lại đến ông, ông sẽ liệu cách vào giá thú cho vợ chồng anh và khai sinh cho đứa con anh giúp. Để khỏi hậu họa.

Ông lý bóp được hai chục bạc, bỏ ra mấy đồng giết một con chó, mua mấy chai rượu, mời mấy cụ đến chè chén với nhau. Câu chuyện ấy bay đi. Dân làng bàn tán rất nhiều.

Ai cũng cho là ông lý Nhưng tệ quá: vợ nó đẻ, cơm đã chẳng có mà ăn, da trông bấm ra nước được, chồng thì cái khố chẳng có mà đeo, thế mà ông nỡ áo khoác nam xuất khẩu xoay của họ, thì còn gì là nhân đức nữa. Ấy là nhà ông thừa tiền, thừa thóc đấy! 

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Việc làm tại website http://xemaytrungquoc.net