Rồi đột nhiên hắn nhảy cẫng

Rồi đột nhiên hắn nhảy cẫng, giơ tay lên múa máy, kêu choe chóe bắt chước giọng đàn bà:

– Cho nó chết! Cho nó chết! A ha! Thật là tan nát! A ha!

Thật là tan nát! Nói xong, hắn ngoay ngoáy cái đít, ve vẩy hai tay, đi như một người đàn bà chanh chua.

Cái làng yên tĩnh là cái làng Vũ Đại lại được dịp xao lên lần nữa:

– Trời có mắt đấy các bà ạ.

– Đời cha ăn mặn, đời con khát nước thay đấy mà!

– Đấy, cứ ăn ở độc ác cho lắm vào!

Ai cũng tin rằng đồ thanh lý đó là một việc sờ sờ quả báo. Duy bà quản Thích, những đêm đau mình mẩy không ngủ được, nằm đấm lưng thùm thụp mà nghĩ đến người con, vừa rên

rẩm vừa kêu lên rằng:

– Ối trời cao đất dày ơi! Suốt đời tôi chả ăn ở độc ác với ai mà sao đến bây giờ thân đã gần miệng lỗ vẫn còn chưa hết tội?

Nhà xuất bản Cộng lực, 1944 

Cúng xong bác rơm rớm nước mắt, thở dài mua tivi cũ thở ngắn. Tề thấy thế thương cha vô cùng. Chỉ  thương  suông  không  thể  gọi  là  thương.  Cái  lối thương để bụng vô ích lắm. Phải tìm cách tỏ lòng thươngra ngoài mới được. Nghĩa là phải kính mến, nghe lời, giúp đỡ. Thầy giáo Tề bảo thế. Cũng vừa mới bảo lúc nãy thôi, khi giảng nghĩa bài luân lý. Bởi vậy, cắp sách về đến nhà trông thấy bố, Tề nhớ lại. Và Tề có ý nhìn xem bố làm gì.

Làm gì? Bác Tư đang vắt cái bụng lên thành bể, hai chân đeo lủng lẳng ở bên ngoài, phần trên người buông thõng xuống ở bên trong. Không có lý bác gội đầu bằng cách ấy. Tề im im đứng đợi.. Bỗng hai cái chân tụt xuống, bác bếp Tư rút đầu ra. Và bác giật mình đánh thót. Ấy là bác thoáng trông thấy có người đứng cạnh mà không biết người ấy là Tề. Tề mỉm cười, khẽ hỏi. 

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Mẹ và Bé tại website http://xemaytrungquoc.net