Nàng vừa nói vừa thu ngón tay của mình về

Phì! Ngươi… ngươi nói, người ta… ta cưỡng hôn là… là là… là… – Ngón tay nàng run rẩy chỉ về phía hắn nhưng chỉ thấy đôi môi tuyệt mỹ của hắn thuận hướng cắn lấy ngón tay nàng nhẹ nhàng nói:

– Hôn ư? Hứ! Hay là tiểu vương chưa gặp nhiều nhỉ. Hành động của cô mà cũng gọi là hôn sao? Tiểu vương cứ tưởng cô đói đến mức mấy ngày mấy đêm chưa ăn gì nên cứ thấy thịt là muốn cắn xé mới đúng chứ.

– Ngươi đừng có giỡn. Kỹ thuật hôn của ta là học từ tiểu thuyết của Tiểu Như Ý đấy. Hằng ngày, ta đều gặm xương sườn để luyện tập… Phì phì phì! Điều này không phải là điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt là… ngươi ngươi ngươi, ngươi là ai? Sao ngươi lại muốn bắt cóc ta, lại còn hôn ta… Được rồi. Ta không may nên mới gặp phải ngươi…

– Giọng nàng vút lên với ánh mắt như đang cảnh cáo Cung Diệu Hoàng: – Ngươi ngươi ngươi… rốt cuộc ngươi muốn bắt cóc ta đi đâu?

Nàng vừa nói vừa thu ngón tay của mình về. Nàng phải giữ một khoảng cách an toàn nhất định với kẻ có tướng mạo giống chồng cũ của mình đến bảy tám phần.

Cung Diệu Hoàng nhướng mày chẳng thèm để ý đến bộ dạng đáng thương đang thu mình lại của nàng, cũng chẳng thèm ngăn http://bietthubiendep.com/vinpearl-da-nang-resort-villas/ cản nàng. Hắn vươn người, chỉnh lại y phục, đến bàn trà trước mặt rót một chén nước rồi ngồi xuống ghế. Hắn uống và nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa xe ngựa. Rõ ràng là đã quá trưa. Hắn hỏi vọng ra ngoài:

– Đến đâu rồi?

Một giọng nói từ bên ngoài đáp lại:

– Thưa Chúa thượng, còn nửa ngày đường nữa là đến thành Lâm Dương ạ. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Việc làm tại website http://xemaytrungquoc.net