Lưu không nói thêm nữa

Còn đùa được.

Lưu không nói thêm nữa vì đang mải rạch nhát đầu tiên vào lườn con bê giờ đã thành màu nâu bóng. Những câu bông đùa của Lưu làm Vĩ yên tâm. Vả lại, cũng đã ngót một tuần nay, cô không nhìn thấy gã điên quanh quẩn trong sân trại. Có lẽ gã thấy đông người nên sợ.

Toàn bộ tốp thợ và dân bản xúm xít quanh con bê. Họ chen chúc và bám xung quanh đông đến nỗi che hết ánh sáng của đống lửa. Vĩ đứng lùi lại một chút. Sân trại trở lại tối om. Bé Bảo đã bị đám đông đẩy bật ra khỏi con bê nên có vẻ rất tức giận. Cậu nhảy choi choi xung quanh để may ra tìm được một kẽ hở nào đó lách vào.

Bất ngờ, Vĩ thấy có người đang nhìn mình chăm chú. Lão thầy mo. Lão ta không chen vào đám người kia mà đứng tách ra một góc. Đôi mắt lão ánh lên một tia quái đản. Khi cô bắt gặp ánh mắt kỳ quặc của lão, đôi môi mỏng vinhomes lieu giai dính nhếch lên một nụ cười khiến Vĩ rợn tóc gáy. Lão thầy mo chưa già, vẫn còn nhanh nhẹn, cơn cớ gì khiến lão ở lại trong khi những người dân bản rời đi đang rất cần lão. Vĩ cần trao đổi với Lưu chuyện này. Tất cả sẽ đi khỏi đây trước khi mặt trời mọc và rất có thể Lưu sẽ kiếm được một lý do hợp lý buộc lão cũng phải đi cùng mọi người.

Cô đưa mắt tìm Lưu nhưng không thấy anh đâu. Lão thầy mo cũng đã biến mất. Cô lấy một miếng thịt bê cho mình. Thịt bê chứa rất nhiều axit folic, sẽ tốt cho đứa trẻ trong bụng cô. Bác sĩ riêng của Vĩ đã dặn dò cô kỹ lưỡng về mọi dưỡng chất cần thiết cho bào thai cũng như những điều cô cần tránh.

Bữa tiệc đã gần tàn và Vĩ cảm thấy một cơn buồn ngủ trĩu nặng trên mi mắt.

– Chuẩn bị đi ngủ đi con. – Cô quay sang bé Bảo.

– Con vẫn chưa ăn xong mà. – Bảo cố nghĩ ra một lý do chính đáng để không phải đi ngủ sớm.

– Hôm nay con đã ăn rất nhiều rồi. Con phải đi ngủ đúng giờ. Thức khuya không tốt cho mắt của con. 

Chủ đề Nội, Ngoại thất nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://xemaytrungquoc.net