Lam nắm lấy tay K

đưa cô về nhà. Lần đầu tiên, Lam cảm thấy con đường ngày nào cũng đi qua này trở nên nhàm chán đến mức ngột ngạt. Họ bước bên nhau không nói một lời nào, theo đuổi những ý nghĩ riêng biệt. Lam biết và luôn luôn biết mối quan hệ nào cũng như một đồ thị hình sin, khi vượt qua đỉnh điểm sẽ là những khoảng rơi vô định. Cảm giác nồng nàn một buổi sáng mùa hạ nào đấy cũng sẽ bỏ đi hẫng hụt. Và tình cảm Đầm dài dự tiệc chân thành có từng tồn tại hay không bạn sẽ biết rõ nhất vào lúc này. Bởi vì sức mạnh của nó không phải là những nụ hôn cháy bỏng, những vòng tay siết chặt, những lời hứa trọn đời trọn kiếp mà là vào lúc này, khi xúc động qua đi, ham muốn kích thích đi qua, trái tim bạn đủ ấm áp để nhớ rằng người bên cạnh bạn đã từng trải qua những gì với bạn, để biết rằng bạn có đủ can đảm mà bao dung và chia sẻ.

Lam nắm lấy tay K. Chân váy xòe Tần ngần. Lúc này, cô bắt đầu nhớ đến những tờ giấy xét nghiệm của bác sĩ. Lúc K bỏ đi, Hải Lam đã mang thai được bốn tuần. Ngay lúc K nói với cô rằng anh không còn yêu cô nữa, cô hiểu rõ mình không thể sinh đứa trẻ này ra đời và nuôi nó khôn lớn trọn vẹn một mình. Hơn ai hết trên thế gian này Hải Lam hiểu tình yêu của mẹ và tình yêu của bố là hai thứ hoàn toàn khác nhau và không thể thay thế được cho nhau. Đứa trẻ hạnh phúc là đứa trẻ cảm nhận được cả hai điều ấy trong suốt cuộc đời mình. Chan vay cong so Và Hải Lam muốn con của mình phải được hạnh phúc. Cô hẹn gặp bác sĩ vài ngày sau đó. Lúc ngồi ở sảnh đợi sau khi uống thuốc, Hải Lam cảm nhận được rõ rệt một phần tình yêu của mình đang từ từ rời bỏ khỏi thân thể cô. Cả vùng trời trước mắt nhòe đi xanh xám. Hải Lam đau. Một mình. Đơn độc. Bởi cô ý thức được ngay cả khi cô cố níu giữ để K xuất hiện bên cạnh mình cũng sẽ không đủ để trái tim mình ấm lại vì một người đã kiên quyết muốn ra đi. 

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Mẹ và Bé tại website http://xemaytrungquoc.net