Không phải nghĩ ngợi nữa

Thôi. Không phải nghĩ ngợi nữa. Anh Lâm quí anh lắm rồi.

– Anh là người ngoài nên anh ấy không nói mạnh đấy.

– Em không tin anh à?

– Em biết chứ, ngay như thằng Sơn hồi mới vào đại học nó sơ tán trên Đại từ đã viết thư về cho em nói về chuyện của anh và em.

– Trẻ con biết gì đâu.

– Anh đừng xem thường, bây giờ nó đã là sinh viên đại học rồi. Em nhớ mãi một câu trong thư nó viết " cô ạ, dù thế nào thì mọi sự đều phải tuân thủ theo lẽ bình thường. Quan hệ của cô và chú Long thì… Trong khi chú Long có vợ, nếu cô không dứt khoát thì đời cô dở dang quá. Cháu quả tình không hiểu nổi vì sao cô lại cứ… "

– Em có trả lời nó không?

– Em viết lại là "khi nào cháu lớn lên cháu mới hiểu "

– " Lớn lên cháu mới hiểu". Em vừa bảo thằng Sơn đã Mẫu áo sơ mi nữ là sinh viên, vậy thì ít ra nó cũng hai mươi tuổi rồi. Tuổi ấy đâu phải còn là trẻ con…

– Em biết rồi. ý em muốn nói rằng khi nào nó có quan hệ với một cô gái nào đó thì mọi sự của lẽ đời này cháu sẽ cảm nhận được rõ ràng.

– Thì cứ nói toặc ra là yêu đúng chưa?. Ai cũng thế thôi, khi dính vào nhau rồi thì tất cả mọi sự đều chỉ biết chạy theo những gì mình gắn bó. ối dào đúng là chả biết thế nào.

– Nhưng mà thôi. Hai chúng ta rồi đến lúc nào đấy cũng phải tách bạch ra thôi chứ cứ lằng nhằng như thế này thì khổ hết. Em, anh, Diễm, rồi những đứa con anh. Con Lễ, con Lệ thằng Nghĩa, cả thằng Hưng tuy còn bé… Nhất là con Lễ mỗi lần nhìn thấy nó là em cảm thấy như có tội với nó. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Giải trí tại website http://xemaytrungquoc.net