Đám đông bắt đầu lắng lại và Lão Thử một lần nữa chiếm lĩnh sàn đấu.

Hạc tiếp tục nhìn qua ngưỡng cửa mở và thấy một người từ trong đường hầm sâu đi tới. Hắn mặc một chiếc áo lem luốc, đôi găng tay dài và một tấm khăn che của người cùi. Hắn tự tin bước vào sàn đấu mà không hề ngó ngàng gì đến bọn lính gác rồi đi đến bên Chày Vồ Mông Cổ. Hắn không to cao lắm, nhưng hắn dễ Váy công sở đẹp dàng xốc gã đấu thủ vạm vỡ bất tỉnh lên một bên vai rồi vác Chày Vồ trở vào đường hầm.

Hạc hiểu rằng hắn là đội dọn-dẹp-một-người. Chắc hẳn hắn mặc bộ đồ đó để tránh không bị máu me, vi trùng và các thứ khác lây nhiễm lên người trong lúc làm cái công việc bẩn thỉu của mình. Hạc rùng mình. Thật là một công việc kinh tởm.

Đám đông bắt đầu lắng lại và Lão Thử một lần nữa chiếm lĩnh sàn đấu.

“Quý vị thấy cú đòn tay cực nhanh đó như thế So mi nu nào?” Lão Thử nói, “Hay là tôi nên nói, đó là cú đòn chân? Ha ha ha! Tôi cho rằng những tay kiệt liệt thường có cái bề ngoài nhỏ nhắn thôi. Nếu quý vị thấy thú vị thưởng thức trận so tài đó, xin hãy chờ cho tới lúc xem những trận kế tiếp mà chúng tôi dành cho quý vị. Đấu thủ tiếp này theo không phải là một phạm nhân, nhưng là một Giay nu dep võ sĩ đầy triển vọng tranh tài để lấy một vị trí trong hàng ngũ quân đội tôn quý của hoàng đế. Anh ta chưa từng thất bại trên sàn đấu với thành tích sáu trận thắng, không trận nào thua và đêm nay anh là đấu thủ ở thế thượng phong. Anh nổi tiếng về đôi tay cực nhanh và đôi chân còn nhanh hơn nữa. Luôn luôn di chuyển và tấn công liên tục, anh nổi tiếng bay lướt ngang nền gạch sàn đấu như một giọt mưa trên cái chảo nóng. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Ô tô, xe máy tại website http://xemaytrungquoc.net