Cuối cùng tàu cũng dừng lại ở ga Lạng Sơn

Cuối cùng tàu cũng dừng lại ở ga Lạng Sơn. Nhà ga nằm xế bên công viên, chỉ là một vườn hoa không có hoa, với bãi cỏ lấm đất, vài thân cây xơ xác, những lối đi lát gạch để một vài người bán dạo vài thứ ô mai và táo mèo dầm. Mẹ con tôi thuê một chiếc xe ngựa, chất hết hành lý lên xe rồi trèo lên chiếc ghế băng cũ kỹ. Chú ngựa gầy gò gõ móng lọc cọc trên đường cái. Bác nài cho ngựa chạy nhong nhong qua chiếc cầu bắc ngang sông Kỳ Cùng, bên dưới nước sông đục ngầu một màu đất nâu. Từ cầu này là bắt đầu trung tâm của thị xã. Tiệm ảnh của cha tôi nằm ngay phố chính Trần Đăng Ninh, cách đó một quãng là dốc Bò Xoài dẫn lên động Tam Thanh. Phố Trần Đăng Ninh có đông đúc hơn chút đỉnh. Lác đác vài ngôi nhà tầng khang trang. Từ trên xe ngựa, mẹ tôi nói rằng Lạng Sơn giàu có nhờ buôn hàng từ Trung Quốc, nhiều người giàu có nhờ buôn lậu đồng. Họ mang đồng lên từ dưới xuôi, thậm chí nhồi hết vào trong áo để trốn hải quan. Bà chủ nhà mà cha tôi thuê một gian giữa cho ba mẹ chung cu dream home con tôi ở tạm cứ mỗi sáng xách theo một cân đồng qua bên kia núi, giao hàng xong lại về bán hàng nước. Đều đặn sáng nào cũng vậy, đủ nuôi cậu con trai kém tôi vài tuổi.

Xe ngựa đã vào đến giữa phố. Xa xa phía bên kia đường là rặng núi tím ngắt, ngay dưới chân núi có chợ Kỳ Lừa. Những phiên chợ Kỳ Lừa là nơi tôi ao ước nhất trong những ngày hè, ngày Tết lên thăm cha. Trong chợ bán nhiều thứ đặc sản: Rau cải xoong muối, mần thầu, táo mèo… Cả những món đồ tôi rất thích là vải phin nõn hoa, bưu thiếp có hình những cô gái dân tộc Trung Hoa xinh đẹp, nước hoa đựng trong lọ thủy tinh nhỏ xíu, rồi vòng rồi nhẫn. Tất tật là hàng hóa của Trung Quốc. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Dịch vụ và Giải trí, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://xemaytrungquoc.net