Chú cứ thế thảo nào

Chú Cơ đưa chén rượu lên nhìn quanh. Mấy tráng đinh, mấy lão trượng trong họ nhà tôi đang nghển cổ cò hướng về tiếng nói như gió thoảng của người đàn bà trẻ giờ ở địa vị bà Cơ hai thấy ánh mắt chú Cơ bèn giả tảng cúi mặt xuống mâm. Chú Cơ hơi nhếch mép rồi nói khẽ với bố tôi:

– Bác đã từng học ở trường Bưởi danh giá thì đúng là người hiểu biết, tân tiến nên em chả dấu gì bác. Cô hai này nhà em rất giống cái cô …

Đang nói chú Cơ hạ thấp giọng nhưng bất đồ tôi mang chai nứơc mắm lên cho mâm bên cạnh nên nghe thấy mồn một:

– Rất giống cái cô đầu ở nhà con mẹ Nhiễu năm Ất Dậu…Nhờ cô ấy nên em mới thoát vụ bọn Ba ti Giăng trên đồn Mạc xuống quây Chi bộ làng ta đấy. Chứ không có vụ đó em cũng bị đòm chết cùng năm du an Vinhomes Thang Long vị. Giờ cũng mục xương rồi.

– Chuyện cũ, tính làm gì.

Bố tôi tỏ ra không thích thú chuyện của chú Cơ, nhưng chú vẫn say sưa.

– Mà mắt cô đầu ấy….Trời. Chú Cơ phát mạnh vào đùi mình. Em nhớ rồi, cô đầu Tiên. Mắt cô ấy y hệt như mắt hình bà thánh mẫu trên tường cái miếu đổ. Mệnh của em là có sao đào hoa phù trợ…thế cho nên vừa nhìn biệt thự Vinhomes Thăng Long thấy cô hai nhà em bây giờ. Biết là chỉ đáng tuổi con mình thôi, em vẫn cố bằng được. Có sao phù trợ bên mình mọi thứ lo gì không hạnh thông.

– Chú cứ thế thảo nào.

– Em nói thật với bác. Khi nào có điều kiện, em sẽ cho xây lại cái miếu ở Phân Nha. Bác có biết miếu ấy thờ ai không?

– Chịu. Bố tôi lắc đầu vẻ chán ngán, muốn cho qua câu chuyện. Nhưng chú Cơ không để ý vẫn thao thao. 

Xem thêm bài viết trong mục Cẩm nang tại website http://xemaytrungquoc.net