Cái tốt của em thành nước lã ra sông cả

– Con Liễu chứ gì? Tôi biết nó làm thế nên cô mất khách là đúng thôi. Tôi đàng hoàng thế này lại thèm tẹp nhẹp với lũ điên lũ khùng chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu, lại không bằng người ăn kẻ ở trong nhà. Thôi cô sợ mất lờ mất lãi thì liệu ra thương lượng với nó.

– Nói như chị thì hóa ra bao nhiêu cái tốt của em thành nước lã ra sông cả. Thôi em chào bà chị. Rõ khổ. Em cứ hay lo hão, ôm rơm cho rậm bụng.

– Không dám, chào cô.

Đôi lông mày rậm rì của mụ Lý nhếch lên. Mụ vừa thích thú vừa có vẻ ghen tức nhìn theo tấm lưng tròn trặn suôn dài của Hai Ngãi. Mụ lẩm bẩm “được rồi, bà mà bắt gặp lão chó dái ra nhà con hủi cùn hủi cụt lần nữa thì đừng có trách. Lành làm gáo vỡ làm muôi”.

Hai Ngãi quầy quậy đi thẳng về nhà. Vừa nhìn thấy mụ con Cúc theo lẻo:

– Anh Vàng hôm nay ngoan lắm mợ ạ. Anh ấy vừa bảo con trông nhà để anh ấy lên chợ ăn phở.

– Bố láo, nó lại lừa mày rồi. Tao vừa ở chợ về. Nhà có khách khứa nào không?

– Hai ông Tây đen, một ông Tây trắng. Ông Tây trắng cứ đòi bằng được cái Loan.

– Mày có nói con bé đang ốm không?

– Con nói rồi nhưng ông Tây không chịu. Ông nằng nặc bắt con cho gặp bằng được cái Loan. Ai ngờ con mới vừa đưa vào cửa phòng nó thì ông Tây đã nhẩy xổ vào. Thôi đành mợ ạ. Con Loan quằn quại một tí. Kể ra đang ốm như thế cũng hơi mệt, nhưng chưa chết được đâu mợ ạ. Con ấy trông thế nhưng mà nhiều trò lắm nên đàn ông từ Tây đến ta đều thích nó, cơ mà… 

http://xemaytrungquoc.net có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Nhà đất hãy ghé thăm thường xuyên nhé !