Cái gì? Anh mà phải tiếc cái gì? Dũng hơi có vẻ nổi nóng hỏi lại

vị tuyên giáo tỉnh uỷ về miền đất miệt vườn ở miền Tây Nam bộ giảng bài học thời sự: "Lịch sử đã giao cho chúng ta đánh thắng thực dân Pháp xâm lược. Lịch sử cũng dã giao cho ta đánh thắng đế quốc Mỹ – tên hung nô mới của nhân loại. Bây giờ lịch sử lại giao cho chúng ta phải đánh thắng giặc "bành trướng" ở phương bắc và bè lũ diệt chủng Pôn Pốt ở Tây Nam…" Vị cán bộ tuyên giáo vừa nói tới đó thì một vị lão nông, đầu chít khăn rằn đã hăng hái đứng phắt dậy và cảm thán thốt lên: "Chu cha! Lịch sử là đứa nào mà nó ác quá trời vậy! Toàn giao cho chúng ta những việc… chết người không hà?" Thế là tất cả mọi người dự cuộc họp cùng cười ầm cả lên.

Cả hội trường đang cười ầm cả lên. Còn em thì cứ tựa vào vai anh mà ngủ hoài thôi. Dũng vừa hích Đầm bầu công sở vai nhẹ vào Maria Huệ vừa trách.

– Em có ngủ đâu? Anh chỉ được cái trách oan. – Maria Huệ đáp – Em còn nhớ rất rõ là anh hết tiếc cho Nguyễn Huệ mất sớm, lại tiếc cho Nguyễn ánh không vượt qua được hạn chế của lịch sử thời của ông ta. ở đây, em muốn nói thêm rồi có ngày anh cũng sẽ tiếc cho chính bản thân anh bởi cơ hội đã đến mà anh đã bỏ qua đấy!

– Cái gì? Anh mà phải tiếc cái gì? Dũng hơi có vẻ nổi nóng hỏi lại.

– Em không nói đùa đâu? Mỡ đến miệng mèo mà mèo lại chê không ăn là… mèo… có vấn đề đấy. Huệ vừa nói vừa cười. Nhưng Dũng lại hiểu chưa đúng thâm ý của Huệ. 

Chủ đề Mẹ và Bé nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://xemaytrungquoc.net