Anh Thuần nhường cho Sa nằm trên giường

Đêm ấy, chỉ có một chiếc giường. Dưới đất là nền cát, Sa khó nghĩ quá. Anh Thuần nhường cho Sa nằm trên giường, còn anh thì nằm đâu? chả lẽ lại nằm trên cát? Không thể như thế được. Anh Thuần ơi, Sa trốn nhà ra đây là để sống với anh, sống hẳn với anh như vợ chồng, chứ không phải chỉ thăm nhau như những ngày trước đây nữa. Đã làm vợ chồng là người ta phải nằm chung với nhau và làm những việc của vợ chồng. Chắc là anh Thuần cũng nghĩ như thế, nhưng tại sao lại cứ phải né tránh, dè dặt như thế này? Thôi rồi! Lời nói, phải có lời với nhau chứ. Đói bụng thèm chết đi được, người ta mang bát cơm đến cho nhưng không có lời, đố dám ăn. Cái lòng muốn thì nhiều, nhưng để đạt được đến cái lòng muốn đó, con người phải lòng vòng nhiều lắm, có nhiều lời lắm. Làm sao bây giờ nhỉ? Sa lại không thể nói được, nếu như ban ngày Sa có thể dùng que vạch trên cát để nói. Sa nói rằng Thuần có yêu Sa không? nếu có yêu thì cưới Sa làm vợ đi, chúng mình sẽ sống với nhau, chăm sóc nhau, yêu thương nhau nhất trên đời này. Hàng ngày Sa đi chợ bán những thứ Thuần kiếm được trên biển, mua về những thứ chúng chung cu CT2E me tri mình cần dùng. Khi Thuần ốm  đau Sa sẽ chăm sóc thuốc thang và ngược lại, nếu Thuần thích thì Sa sẽ sinh cho Thuần những đứa con. à nhưng mà thôi… sinh con ra khổ lắm, chúng sẽ không được cộng đồng công nhận, không được đi học, bị mọi người xua đuổi như cha mẹ chúng. Đời mình tủi nhục đã khổ, để cho con cái tủi nhục mình còn khổ gấp trăm lần. 

Bài viết trong chuyên mục Cẩm nang được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://xemaytrungquoc.net